Mẹ mê cho con đi chơi theo phong cách BỤI!

lead image

Nhiều bà mẹ thích dẫn con đi chơi và nghĩ rằng đi chơi là tốt cho trẻ, cũng có nhiều bà mẹ cho rằng con nít vốn chưa biết gì, cho nó đi đông, đi tây, tốn tiền mà lại mệt con. Vậy đi chơi là để làm gì? Đi chơi là tốt hay xấu cho con?

The Asian Parent có dịp contact với Mẹ Tanya Chi về việc chia sẻ cho con đi chơi theo một phong cách cho con trãi nghiệm đúng nghĩa về nơi con đến chứ không phải hưởng thụ gò bò con. Cùng xem quan đểm của Mẹ Tanya nhé.

Đây là quan điểm của một bà mẹ ham chơi, nên dĩ nhiên là ủng hộ DẪN CON ĐI CHƠI. Nhưng như thế nào thì gọi là ĐI CHƠI?

ĐI CHƠI là ở resort tắm biển, TỐT THÔI. ĐI CHƠI là leo núi, vào bản làng, CŨNG ĐƯỢC THÔI. CHƯA ĐƯỢC hay CHƯA TỐT là ở chỗ khi con bạn ở resort tắm biển, cụ thể là nó làm cái gì ở đó? Bạn bồng nó ra tận biển, giữ nó trong tay khi nó bước xuống nước, cười lên con, cho mẹ chụp hình. Con ngồi nghịch cát, còn bạn thì lăm le máy ảnh chụp và post facebook “Mùa hè của con”, xong dẫn nó vào phòng vì sợ gió. Đó không phải là ĐI CHƠI.

Nếu con bạn ở resort tắm biển, bạn dẫn con chạy từ trong phòng ra ngoài biển trên đôi chân của con, để con tự do chạy khắp resort, nhìn từng cái cây, từng viên đá, và bi bô kể những câu chuyện của con. Khi con tắm biển, bạn để con tự đứng trên cát, cho con cảm nhận sóng xô ra, xô vào, cát lún dưới chân. Khi con ngồi chơi cát, bạn chơi cùng, đào hầm, xây tháp. Bạn không mang theo một loại sữa hay loại thức ăn đặc biệt nào, nơi đó có gì, con ăn đó. Đó là ĐI CHƠI.

Nếu bạn cho con đi Sapa, leo núi, vào bản làng, nhưng con bạn không hề tự bước đi, mà luôn được ba mẹ bồng trên tay, cõng trên vai. Con bạn chỉ nhìn, chứ không chạm vào bậc thang, hay bất kì cái cây nào. Con bạn vẫn cần phải ẵm để ngủ những giấc ngủ giữa giờ, chỉ uống một loại sữa đặc biệt đem theo của con, ăn một món ăn quen thuộc yêu thích. Tôi không gọi đó là ĐI CHƠI.

Nhân thức bao gồm cả 5 giác quan: NGHE, NHÌN, SỜ, NẾM, NGỬI. Bạn bồng con trên tay, chỉ cho bé nhìn và nghe thấy giọng nói của bạn “Đẹp nè con! Nhìn đi con, đẹp quá!” ĐẸP LÀ CÁI GÌ? Trẻ không hiểu. CHÂN CHẠM ĐẤT, TAY ĐƯỢC SỜ mọi thứ xung quanh, MIỆNG được NHAI, được CẮN, trẻ trưởng thành từ đó. ĐI CHƠI với trẻ phải là như vậy. ĐI CHƠI với trẻ không phải là được bảo vệ trong vòng tay của ba mẹ, và nhìn dáo dác xung quanh.

Để bắt đầu cho Táo đi chơi, tôi tập cho Táo thói quen ăn uống. Táo tự xúc ăn, tự cắn nhai mọi loại đồ ăn. Sau đó, tôi tập giờ ngủ cho Táo, Táo ngủ 2 giấc: 1 giấc buổi trưa, 1 giấc buổi tối. Táo không ngủ bất kì một giấc giữa giờ nào, và có thể chạy chơi đầy năng lượng. Táo chạy chơi tự do trong công viên gần nhà, té ngã, đứng lên chạy tiếp. Thoải mái nhặt lá, nhặt cây, chạm sờ vào bất kì cái gì Táo thấy tò mò. Nếu là rác dơ trên đường, mà Táo muốn nhặt lên, tôi sẽ ngồi xuống cùng Táo để nhìn rác, và nói cho Táo hiểu. Táo bắt đầu những cuộc đi chơi ngắn như sang nhà bà Ngoại ngủ lại ngày cuối tuần, hay về nhà bà Nội dịp lễ này nọ. Táo có thể ngủ, không lạ chỗ, không khóc đòi mền gối quen. Đi đến nhà ông bà, có loại sữa nào, Táo uống sữa đó, có thức ăn gì Táo ăn đó. Và khi thấy Táo đã sẵn sàng làm chủ bản thân mình, tôi đưa Táo đi chơi. Khi đó, Táo 15 tháng tuổi với chuyến đi đến Vũng Tàu ở resort tắm biển.

Từ đó đến nay (26 tháng tuổi), Táo đã đi rất nhiều nơi từ Nam ra Bắc, và ra khỏi Việt Nam. TÁO CÓ MỆT không? Rõ ràng là MỆT. Nắng mưa ngoài trời không thể kiểm soát như máy lạnh ở nhà, lúc nào cũng 27 độ. Giờ ăn, giờ ngủ còn tuỳ chặng đường gần xa. Đồ ăn, thức uống mặn ngọt tuỳ nơi đến, không thể cứ nguyên vị như chuẩn cơm mẹ nấu. Nhưng Táo luôn háo hức với từng chuyến đi chơi vì TÁO ĐƯỢC ĐI CHƠI!!!

Không cần phải có nhiều tiền, mới có thể cho con đi chơi. Chạy nhảy ngoài công viên cũng là đi chơi, miễn là bạn để con tự chạy nhảy, leo trèo khám phá trên đôi chân của con. 2 ngày về Ngoại cũng là đi chơi, miễn là bạn để con tự do ăn tất tần tất những gì bà Ngoại nấu, uống bất cứ loại sữa nào trẻ em ở quê uống. Với trẻ, 2 tiếng đồng hồ chạy ở công viên bé xíu gần nhà, hay 2 tiếng chạy ở công viên to đùng ở Singapore đều vui như nhau thôi. Quan trọng là được chạy, được chơi cùng mẹ.

Nếu con bạn vẫn chưa làm chủ được sự mỏi mệt/ buồn ngủ, khóc lóc của bản thân, chưa thích nghi được chuyện ăn uống, chưa sẵn sàng để bước ra một môi trường mới, thì bạn nên bắt đầu tập cho con những điều đó. Khi đó, con mới thật sự vui vẻ và sẵn sàng với mỗi chuyến ĐI CHƠI.

Không phải cứ bỏ thật nhiều tiền đưa con đến nơi này, nơi kia thì gọi là ĐI CHƠI. Nghề chơi cũng lắm công phu đó ạ!

Bạn có quan tâm tới việc nuôi dạy con không? Đọc các bài báo chuyên đề và nhận câu trả lời tức thì trên app. Tải app Cộng đồng theAsianparent trên IOS hay Android ngay!

Bài viết của

MeKrobis