Bài thơ của cố chủ tịch nước Trần Đại Quang : "Đất nước mình kì diệu phải không em?"

lead image

Cách đây không lâu, cư dân mạng xôn xao về bài thơ "Đất nước mình ngộ quá phải không anh?" của cô Trần Thị Lam ở trường chuyên Hà Tĩnh. Sau đó, chủ tịch nước Trần Đại Quang đã có bài thơ gửi đến cô với nhan đề "Đất nước mình kì diệu phải không em?". 

TheAsianparent xin trích lại nguyên bài thơ rất đỗi thân thương nhưng cũng nặng tình đất nước của cố chủ tịch nước Trần Đại Quang.

Nhân ngày quốc tang và đưa linh cữu chủ tịch nước Ngài Trần Đại Quang về quê nhà - tỉnh Ninh Bình. Đội ngũ TheAsianparent cũng xin gửi lời thương tiếc và cúi đầu kính cẩn trước vị lãnh tụ vô cùng đáng kính của dân tộc. 

Sau một thời gian mắc bệnh hiểm nghèo và nỗ lực của gia đình đi chữa chạy tại trong nước cũng như nước ngoài, cố chủ tịch đã không qua được cơn hiểm nghèo. Ông đã trút hơi thở cuối cùng vào ngày 21 tháng 9 vừa qua, thọ 61 tuổi. 

Trước khi nhậm chức chủ tịch nước, ông Quang đã có bằng Tiến Sỹ Luật, từng được phong hàm Phó Giáo Sư ngành khoa học an ninh. Ông từng giữ nhiều chức vụ cao trong các cơ quan bộ ngành của chính phủ. Ông được nhiều người khâm phục vì sự khiêm nhường, từ tốn và điềm tĩnh trong mọi công việc cũng như đối nội, đối ngoại.

 

Bài thơ được ông viết không lâu. Trong lễ quốc tang đầy trang trọng và uy nghiêm, bài thơ được gửi kèm trong bức thư viết tay của Quyền Chủ Tịch Nước - bà Đặng Thị Ngọc Thịnh thương tiếc và kính cẩn gửi cố chủ tịch nước và gia đình. 

Xin trích lại bài thơ viết bởi chính cố chủ tịch nước Trần Đại Quang, gửi tới toàn dân tộc, nhất là các bạn trẻ, thế hệ giữ trong tay ngọn đuốc sáng thay đổi cả dân tộc.

Đằng sau những quyền uy và trách nhiệm, nghĩa tử là nghĩa tận.
Kính cẩn nghiêng mình trong ngày quốc tang

***
Nếu đất nước bốn ngàn năm không chịu lớn
Thì bây giờ em chẳng thể gọi tên
Nếu dân tộc đớn hèn như em nghĩ
Thì còn đâu dải bờ cõi nối liền

Em đã quên những bài ca bất tử
Cha ông ta đã bao lần chiến quân Nguyên
Em đã quên máu trào Điện Biên Phủ
Để Việt Nam trên thế giới có tên

Em đã quên triệu người trong lòng đất
Để hôm nay Tổ Quốc ngẩng cao đầu
Em đã quên bao linh hồn bất tử
Đang vật vờ đâu đó giữa biển sâu

Sao không hỏi mình làm gì đi nhỉ
Mà lại trao câu hỏi ấy cho người
Dân tộc này không bao giờ chết được
Nếu diệt vong chỉ có lũ sâu thôi
Những đứa con dù sống hay đã chết
Vẫn ngàn năm quấn quít trái tim này

Đất nước mình có gì ngộ đâu em!
Bốn ngàn tuổi – bốn ngàn năm chinh chiến
Máu ông cha thấm đẫm núi sông này.

Đất nước mình có gì lạ đâu em!
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Những con thuyền vẫn vượt sóng tới trùng xa…

Đất nước mình có sầu thương lắm đâu em!
Mỗi đứa trẻ sinh ra vẫn ấm vành nôi, ngọt sữa
Di sản cho mai sau vẫn được bảo tồn, gìn giữ
Đứng trước năm châu không hổ thẹn, cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu ư
Sẽ đứng vững dù can qua, bão tố
Yêu đất nước, em chuyên cần dạy dỗ
Góp sức mình xây đất nước phồn vinh.

Đất nước mình không ngộ lắm đâu em
Ai đi xa luôn dạt dào nổi nhớ
Là dân Việt lòng ai không trăn trở
Ai không người nặng nợ với non sông

Em có biết đất nước về đâu không ?
Khi lòng người vẫn nhỏ nhen ganh tị
Đem thù hận, đớn hèn và ích kỷ
Gieo vào lòng thế hệ trẻ hôm nay

Đất nước mình không ngộ lắm đâu em !
Anh vẫn nhớ những đói nghèo, khốn khó
Chuyện áo cơm nên dang dở học hành
Của ngày đầu đất nước thoát điêu linh

Đất nước mình không buồn thế đâu em
Đói khổ, đắng cay qua rồi từng năm tháng
Em hãy tin một ngày mai xán lạn
Sánh vai cùng bốn bể, năm châu

Tác Giả: Trần Đại Quang

Bạn có quan tâm tới việc nuôi dạy con không? Đọc các bài báo chuyên đề và nhận câu trả lời tức thì trên app. Tải app Cộng đồng theAsianparent trên IOS hay Android ngay!

Bài viết của

minh