“Tại sao tôi lại giữ bí mật về bệnh trầm cảm sau sinh của mình”

lead image

“Tôi đã căng thẳng khi nghe thấy tiếng khóc của con gái mình. Cả người tôi cứ khựng lại mỗi lần nghĩ đến việc sẽ chạm hay phải bế con bé. Tôi trở nên nóng nảy và oán giận, và cơn thịnh nộ bao trùm lấy bản thân tôi là hoàn toàn mù quáng.”

Trầm cảm sau sinh cứ nhẹ nhàng tiến vào không lời cảnh báo và làm cho các bà mẹ chẳng hề nhận biết ra cho đến khi quá muộn trong nhiều trường hợp.

"Tất cả mọi thứ bắt đầu từ việc tôi cứ không ngừng khóc.” Kimberly Zapata thú nhận trên Romper. "Lúc nào tôi cũng cảm thấy xung quanh mình có một cái gì để khóc. Rồi những tiếng nấc liên tục không thể kiểm soát. Tôi sẽ khóc chỉ vì tôi làm đổ một ly nước hoặc nếu ly cà phê của tôi bị nguội."

Cô đã khóc mỗi khi chồng mình đi làm. Cô ấy khóc khi đói. Cô ấy khóc khi cảm thấy mệt mỏi, thậm chí khóc khi thấy ngôi nhà không được dọn dẹp sạch sẽ.

Kimberly biết cô đang bị trầm cảm sau sinh, nhưng thay vì nhờ giúp đỡ, cô lại giữ nó cho mình.

Tại sao cô ấy lại làm như vậy? Đó là bởi Kimberly đã rất sợ những người khác nhìn cô như một người mẹ không hoàn hảo, không ổn định hay không phù hợp. vì vậy cô cố giữ kín việc mình bị trầm cảm sau sinh, vì nỗi sợ người khác đánh giá mình quá lớn. 

"Tôi không thể nói với bất cứ ai về bệnh trầm cảm sau sinh của mình vì tôi đã rất sợ rằng nếu mọi người nhìn thấy tôi như thế nào, và họ sẽ đem con gái tôi đi."

Vì vậy, cô ấy đã phải mang khuôn mặt mỉm cười trước mọi người và giả vờ rằng tất cả mọi thứ đều ổn.

Nhưng càng ngày tình trạng của cô trở nên trầm trọng.

“Nước mắt của tôi cứ tuôn ra một cách không kiểm soát và tôi chẳng hề hay biết. Tôi chỉ cảm thấy thoải mái khi được khóc ra, và tôi đã không ngừng khóc.”

Nỗi buồn sau đó nhanh chóng chuyển thành sự lo lắng và tức giận.

“Tôi đã thật sự quá căng thẳng khi nghe thấy tiếng khóc của con gái mình. Cả người tôi cứ khựng lại mỗi lần nghĩ đến việc sẽ chạm hay phải bế con bé. Tôi trở nên nóng nảy và oán giận, và cơn thịnh nộ bao trùm lấy bản thân tôi làm tôi hoàn toàn mù quáng.”

Rồi vào một ngày lạnh giá tháng 11, những cảm xúc của Kimberly bắt đầu chuyển thành những ý định kinh khủng.

“Tôi thấy mình đang bế con gái trên tay, cho con bé ăn, lắc lư con bé, và sau đó, tôi đã siết chặt con bé. Rất chặt. Cái cách mà không một người mẹ nào nên giữ con mình.”

Khi quay trở lại thực tế và bàng hoàng nhận ra những ý định đó chỉ là ảo giác, cô lập tức lấy điện thoại gọi là chồng và nói với anh mọi thứ.

“Tôi đã nói với anh ấy về mọi thứ ngoại trừ ảo giác kinh khủng đó và những ý nghĩ tự tử.  Có lẽ sự sợ hãi về việc anh ấy sẽ nghĩ gì về tôi đã khiến tôi không thể kể hết tất cả. Nhưng ít nhất tôi đã làm bước tiến đầu tiên. Tôi đã không trốn tránh và thừa nhận điều gì đó sai về bản thân.”

Sau đó cô ấy đã đặt một cuộc hẹn với bác sĩ của mình.

Tất nhiên điều này không dễ dàng, Kimberly đã phải trải qua nhiều tháng trị liệu và những loại thuốc đặc trị để giúp cải thiện tình trạng của mình.

Những liệu pháp đó đã giúp tôi rất nhiều ", cô nói. "Nó mang lại cho tôi một không gian an toàn để nói thư giãn, nói chuyện và chia sẻ. Nó đã giúp tôi có được sự ổn định và mặc dù việc mở lòng đối với tôi từng rất khó khăn, tất cả mọi thứ tôi đã trải qua để được ở bên con gái mình là hoàn toàn xứng đáng. “

Trầm cảm sau sinh là một bệnh mà mọi phụ nữ sau sinh đều có nguy cơ mắc phải. Có những mẹ không hề nhận biết và càng ngày càng lún sâu vào để đi đến những hậu quả không lường. Có những mẹ biết và tìm ngay giúp đỡ để được điều trị kịp thời. Trầm cảm sau sinh có thể chữa trị, nó chỉ thật sự nguy hiểm khi người mẹ giữ lại bên mình, hoặc không nhận biết ra những cảm xúc đó của mình là trầm cảm sau sinh. Vì vậy khi có bất kỳ cảm xúc nào thay đổi thất thường sau sinh, các mẹ phải nói và chia sẻ với người thân, tìm sự giúp đỡ kịp thời để được điều trị trầm cảm kịp lúc.