Câu chuyện cảm động về bé gái 5 tuổi muốn được chết và cha mẹ đã đồng ý!

lead image

Dây thần kinh của bé Julianna Snow - 5 tuổi - đang xấu đi và khả năng nhiễm trùng hơn có thể giết chết cô bé bất cứ lúc nào. Cha mẹ cô bé đã hỏi con muốn đi đến thiên đường hay bệnh viện. Đọc những gì Julianna tâm sự dưới đây.

Nếu con bạn bị đau rất nhiều và muốn chết, bạn sẽ làm gì?

Đây là quyết định cha mẹ Julianna Snow đã phải đối mặt khi họ hỏi con gái 5 tuổi của họ, nếu cô muốn quay trở lại bệnh viện hay đi đến thiên đàng.

Julliana cho biết con muốn đi đến thiên đàng.

Tình trạng của Julianna.

Julliana có bệnh teo cơ mát, một căn bệnh thần kinh di truyền một dạng nhẹ của cha cô.

Julliana có đầy dủ các triệu chứng, có nghĩa là các dây thần kinh của cô đã từ từ thoái hóa. Sau khi bị cơn cảm lạnh đơn giản, bé đã trở thành bệnh nhân cấp cứu nằm 11 ngày trong khoa cấp cứu và phải thở bằng máy thở, các bác sĩ cho biết ngay cả các dây thần kinh để cô ấy thở đã dần hủy hoại bởi căn bệnh này.

Bé cần đưa ống vào mũi để xóa đờm mỗi vài giờ. Bé không thể được dùng thuốc an thần vì nó có thể giết chết bé. Bé không thể di chuyển hay điều khiển chiếc ghế của mình hoặc thậm chí nuốt hoặc hít thở một mình. Bé càng ngày càng yếu hơn.

"Con muốn đến thiên đường"

Các bác sĩ cuối cùng nói với Michelle và Steve rằng nhiễm trùng khác có thể giết chết con gái của họ. Nếu điều đó xảy ra, họ muốn đưa bé đến bệnh viện hay chỉ để cứ để bé ở nhà?

Sau khi nhìn thấy Julianna không thể kêu la hay hét lên qua nỗi đau của ống mũi cô vì bé đã quá yếu, cha mẹ cô quyết định hỏi bé những gì bé muốn.

"Con có muốn đến bệnh viện một lần nữa hay ở nhà?"

Dưới đây là cuộc trò chuyện của họ, như được đăng trên Mighty, nơi Michelle đóng góp:

Michelle: Julianna, nếu con bị bệnh một lần nữa, con có muốn đi đến bệnh viện một lần nữa hay ở nhà?

Julianna: Không phải là bệnh viện

Michelle: Và con sẽ đi đến thiên đường nếu con vẫn ở nhà?

Julianna: Vâng ... Con ghét cái ống NT (hút Naso-khí quản, nơi một ống được đặt xuống mũi vào phổi của mình mà không gây tê). Con ghét bệnh viện.

Michelle: Đúng vậy. Vì vậy, nếu con bị bệnh một lần nữa, con muốn ở nhà. Nhưng con có biết rằng có thể có nghĩa là con sẽ lên thiên đàng, phải không?

Julianna: (gật đầu)

Michelle: Và nó có thể có nghĩa rằng con sẽ đi đến thiên đường của chính mình, và mẹ sẽ gia nhập sau.

Julianna: Nhưng con sẽ không đơn độc chứ?

Michelle: Đúng. Con sẽ không đơn độc đâu.

Julianna: Có một số người đi đến thiên đường sớm hả mẹ?

Michelle: Đúng vậy. Chúng ta chỉ không biết khi nào chúng ta đi đến thiên đàng thôi. Đôi khi có cả những em bé đi đến thiên đàng. Nhưng đôi khi có những người đến già rồi sẽ đi đến thiên đàng.

Julianna: Anh Alex (anh trai 6 tuổi của cô) có đi đến thiên đường với con không?

Michelle: Có lẽ là không. Đôi khi người ta lên thiên đàng cùng nhau tại cùng một thời gian, nhưng hầu hết thời gian, họ đi một mình. Và con có sợ không?

Julianna: Không, thiên đàng là tốt. Nhưng con không muốn chết.

Michelle: Mẹ biết. Đó là một rất khó. Chúng ta không phải là sợ chết bởi vì chúng ta tin rằng chúng ta đi đến thiên đàng. Nhưng sẽ rất buồn vì Mẹ sẽ nhớ con rất nhiều.

Julianna: Đừng lo lắng, con sẽ không đơn độc ở đó đâu.

Michelle: Mẹ biết. Mẹ yêu con.

Julianna: Yêu nhiều lắm đúng không?

Michelle: Đúng vậy, mẹ yêu con một cách điên cuồng. Và mẹ thật may mắn vì có con và có tình yêu đó.

Julianna: Và con cũng may mắn như vậy đó.

Michelle: Tại sao?

Julianna: Bởi vì Mẹ đã yêu con một cách điên cuồng.

Điều gì đã xảy ra?

Steve và Michelle rất biết ơn những năm qua bởi vì con gái của họ đã không có bất kỳ bệnh nhiễm trùng. Nhưng họ biết đó chỉ là một vấn đề thời gian.

Tuy nhiên, Julianna là một sự thông tuệ. Bé nói với mẹ mình về kế hoạch của mình trên thiên đàng, khi họ sẽ được ở bên nhau một lần nữa, bé đã nói rằng, "Con sẽ chạy thật nhanh về phía Mẹ!".

Nếu bạn có bất kỳ hiểu biết, câu hỏi hoặc ý kiến về chủ đề này, xin vui lòng chia sẻ chúng trong hộp bình luận của chúng tôi dưới đây. Theo dõi chúng tôi trên FacebookGoogle+ để cập nhập các thông tin mới nhất từ những theAsianparent.com Viet Nam